Catégories
Arts

Hạnh phúc là gì?

Hạnh phúc là gì mà gần đây đâu đâu cũng thấy nhắc đến thế nhỉ? Nó là cái gì mà thần thánh thế, ai cũng muốn đi tìm? Tìm nó khó không mà chẳng mấy ai có được?


Để mở đầu, tôi xin trích một đoạn nói về hạnh phúc trong một phim của Nhật (không phải loại phim suốt từ đầu đến cuối mà âm thanh chủ đạo chỉ là « á » với « ớ » đâu), tiếc là tôi không nhớ tên phim.

Câu chuyện kể về một gia đình chỉ có một người cha và một cô con gái, mẹ cô đã mất từ khi cô còn nhỏ. Cô con gái rất yêu thương cha mình và ngoài ông ra, cô chưa từng « yêu » bất cứ một người đàn ông nào khác. Khi đã trưởng thành, dù các bạn bè lần lượt kết hôn hết, cô cũng không định lấy chồng mà chỉ muốn ở bên chăm sóc cha cả đời. Đương nhiên là cha cô không đồng ý và nói rằng ông có thể tự lo cho tuổi già của mình được, ông sẽ tìm một người phụ nữ khác làm bạn trong phần đời còn lại, còn cô cũng phải tìm một người đàn ông cho mình. Cô đành đồng ý lấy chồng. Ông tìm được cho cô gái một người phù hợp và hôn lễ sắp được ấn định, đêm trước ngày cưới, khi hai cha con nói những lời từ biệt, cô hỏi cha rằng:

– Con có thể không lấy chồng được không? Ở bên cha con rất hạnh phúc, con nghĩ có một người chồng cũng không làm con hạnh phúc hơn được như vậy!

Người cha mỉm cười trả lời:

Ừ, đúng rồi con gái yêu ạ. Bản thân việc lấy chồng không làm con hạnh phúc, điều làm con hạnh phúc chính là con và chồng của con cùng nhau xây dựng gia đình, cùng nhau chia sẻ những khó khăn trong cuộc sống.

Hanh phuc

Hạnh phúc là một trạng thái cảm xúc của con người.

Vì là một trạng thái nên nó không diễn ra thường xuyên. Giống như vui, buồn, giận dữ, xúc động v.v… hạnh phúc chỉ xuất hiện nhất thời, người hạnh phúc hơn những người khác là người có tần suất cảm thấy hạnh phúc nhiều hơn. Một cảm xúc không thể là đích đến, nói cách khác là bạn không thể « đạt được ». Một cảm xúc nảy sinh khi bạn đang làm cái gì đó, nó là « tác dụng phụ », là cách bộ não cho bạn biết cảm nhận của nó về một quá trình nào đấy.

Đừng nhầm khoái lạc với hạnh phúc.

Có nhiều tiền không làm bạn hạnh phúc, cặp kè với một cô chân dài đến nách và thân hình bốc lửa cũng không, ở trong một căn biệt thự to như cái sân vận động cũng không nốt(tin tôi đi, cứ thử lau hết sàn nhà xem bạn có hạnh phúc không). Nhiều người nghĩ rằng khi họ có được cái họ muốn thì họ sẽ hạnh phúc, như là mua được chiếc xe mơ ước từ lâu, được thăng chức hay một tuần du hí ở Đà Nẵng… Những điều đó mang lại cảm xúc « vui », « tự hào », « hãnh diện », « phấn khích » chứ không phải « hạnh phúc », hạnh phúc là tên đặt cho một kiểu cảm xúc khác.

Làm sao có được hạnh phúc.

Ừm… để xem… thôi được rồi, tôi cũng chẳng biết đâu! Thế những gì tôi lảm nhảm ở trên á? Cũng chỉ là xem phim với lướt web rồi góp nhặt lại thôi. Nhưng tôi hiểu những điều đó và biết rằng nó đúng. Chỉ là tôi còn quá trẻ để có thể nói cho bạn biết làm sao để hạnh phúc, tôi chưa đủ kinh nghiệm. Chỉ có một công thức rất đơn giản mà tôi được dạy, và tôi cũng đang cố thực hành theo công thức ấy, đó là cứ làm theo những gì bản thân mong muốn, làm theo những gì thôi thúc từ bên trong con người mình. Hạnh phúc sẽ nảy sinh trong quá trình ta đi theo tiếng gọi từ trái tim.

Một trải nghiệm về hạnh phúc của tôi

Lần gần đây nhất tôi cảm thấy hạnh phúc (có thể có nhiều lần khác tôi thấy hạnh phúc nhưng không nhận ra), đó là trong một bữa cơm gia đình. Tôi và bố mẹ dọn cơm tối và dùng bữa với nhau. Ấm áp, thoải mái, dễ chịu. Trong khoảng thời gian gia đình tôi ăn tối cùng nhau, tôi không nhớ gì về quá khứ, không quan tâm đến tương lai, tôi chỉ tập trung tận hưởng những món ăn ngon lành mẹ tôi làm và những câu chuyện bố tôi kể sau một ngày làm việc. Chẳng cần biết mai này thế nào, ít nhất trong bữa tối đó, không ai ngăn được việc tôi ăn những gì tôi muốn ăn, nói những gì muốn nói, cười khi vui… Và khi đó tôi hạnh phúc.

Lúc bé tưởng hạnh phúc là điều gì đó xa xôi lắm, giờ mới biết hạnh phúc chỉ đơn giản là những thứ bình dị xung quanh ta, có chăng là mình đã không nhận thấy

KẾT

Để kết thúc bài này, tôi xin mượn một câu trong quảng cáo…Dạ Hương hay phát trên TV (nếu tôi có vợ, tôi sẽ mua Dạ Hương cho cô ấy vì tôi tin vào sản phẩm được làm từ những người hiểu thế nào là hạnh phúc :v)

« Hạnh phúc không phải là một điểm đến, mà là hành trình chúng ta đang đi!« 

Catégories
Arts

Mua bảo hiểm làm gì??

Mình thấy nhiều người không thích hay thậm chí là có thành kiến với việc mua bảo hiểm vì cho rằng bảo hiểm chẳng mấy khi dùng đến, toàn để không tới lúc hết hạn rất phí tiền, nhưng thường bị các cơ quan, tổ chức bắt mua. Vậy nên trong bài viết này mình sẽ thể hiện góc nhìn của mình về bảo hiểm.

I. Bản chất của bảo hiểm

Các quỹ bảo hiểm về cơ bản được xây dựng theo nguyên tắc: thu một khoản tiền nhỏ của nhiều người, đem gom lại thành một quỹ lớn. Nếu có một cá nhân nào gặp « tai nạn » sẽ được nhận một khoản tiền lớn để khắc phục.

Ví dụ như bảo hiểm y tế là loại bảo hiểm thông dụng nhất mà các trường học vẫn bắt buộc học sinh, sinh viên mua, hãy tưởng tượng:

Hằng năm, mỗi sinh viên đóng một khoản tiền bảo hiểm là X$, trường có 5000 sinh viên nên quỹ bảo hiểm y tế mỗi năm nhà trường nộp cho công ty bảo hiểm là 5000X$. Sinh viên A bất ngờ bị bệnh và phải nằm viện điều trị trong 3 tuần, phí điều trị là 4X$. Nếu A có bảo hiểm, công ty bảo hiểm sẽ chi 4X$ từ 5000X$ trả viện phí cho A.

Ở ví dụ trên, ta thấy việc A trích khoản X$ đóng bảo hiểm mỗi năm không quá khó khăn, 4 năm học cũng đóng tất cả 4X$. Nhưng để kiếm một lúc 4X$ để đóng viện phí, nhất là lại đang phải nằm viện, không thể đi làm hay vay mượn v.v… thì rất khó. Nếu cả 4 năm học A chẳng nằm viện lần nào thì 4X$ và A sẽ hát chúng ta không thuộc về nhau, nhưng nhỡ A phải nằm viện trong 4 năm học đó mà không có bảo hiểm thì thật sự là một thảm họa, và số tiền viện phí có khả năng còn nhiều hơn cả 4X$. Có bảo hiểm trong trường hợp gặp rủi ro đã cứu A một bàn thua trông thấy.

Thực tế hiếm khi bảo hiểm trả hết viện phí cho A (bảo hiểm toàn phần) mà là 70 – 80% thôi, A vẫn phải trả 20 – 30%, nhưng thế cũng đỡ nhiều rồi.

II. Ý nghĩa của bảo hiểm trên thực tế

Có thể những người khỏe mạnh nên cho rằng mình sẽ không bao giờ phải nằm viện, nếu chẳng may có gì thì cũng chỉ chữa qua loa rồi thôi, viện phí không đáng bao nhiêu, không có bảo hiểm cũng được, đỡ tiền đóng bảo hiểm thì lấy tiền đó chữa bệnh. Nhưng có rất nhiều người mắc những căn bệnh hiểm nghèo, phải thường xuyên vào viện, (như người bị suy thận chẳng hạn, phải chạy thận liên tục, có khi là mỗi ngày một lần) thì Cả nguồn sống bỗng chốc thu bè lại vừa bằng một tờ giấy. Vậy nên hãy cứ nghĩ rằng mua bảo hiểm mà không dùng đến như là một hình thức làm việc thiện tích đức đi. 🙂

Ngoài ra, bạn chẳng thể nào lường trước được những rủi ro sẽ xảy đến với bản thân nên mua bảo hiểm là một hình thức hạn chế rủi ro hiệu quả. Mỗi năm bạn đóng X$ tiền bảo hiểm, bạn biết rằng 10 năm bạn mất 10X$ cho bảo hiểm, nhưng bạn lại không thể biết liệu có tai nạn gì xảy ra không và bạn sẽ thiệt hại bao nhiêu sau tai nạn ấy. Như vậy, mua bảo hiểm đã giúp bạn « cụ thể hóa » rủi ro.

Túm cái quần lại, theo mình mua bảo hiểm có đặc tính sau:

  • Cụ thể hóa rủi ro, giảm nhẹ rủi ro.
  • Gom những đồng tiền « nhàn rỗi » của nhiều người để một người dùng lúc « khẩn cấp« .
  • Thể hiện sự văn minh và tính xã hội, cộng đồng.

KẾT LUẬN

Thực tế, các công ty bảo hiểm hiển nhiên sẽ tìm cách tránh phải chi bảo hiểm khi số tiền quá lớn vì sợ vỡ quỹ và họ cũng phải kiếm lãi nữa, nếu được chi bảo hiểm trong những tình huống đó thì thủ tục xác minh này nọ cũng lằng nhằng. Nhưng nhìn từ mặt bằng chung, bảo hiểm đã, đang và sẽ giúp rất nhiều người khắc phục khó khăn khi chẳng may »số nhọ ». Bên cạnh đó, việc trích tiền mua bảo hiểm cũng sẽ giúp ta phải biết tiết kiệm hơn những đồng tiền mình kiếm được.