Hạnh phúc là gì?

Hạnh phúc là gì mà gần đây đâu đâu cũng thấy nhắc đến thế nhỉ? Nó là cái gì mà thần thánh thế, ai cũng muốn đi tìm? Tìm nó khó không mà chẳng mấy ai có được?


Để mở đầu, tôi xin trích một đoạn nói về hạnh phúc trong một phim của Nhật (không phải loại phim suốt từ đầu đến cuối mà âm thanh chủ đạo chỉ là “á” với “ớ” đâu), tiếc là tôi không nhớ tên phim.

Câu chuyện kể về một gia đình chỉ có một người cha và một cô con gái, mẹ cô đã mất từ khi cô còn nhỏ. Cô con gái rất yêu thương cha mình và ngoài ông ra, cô chưa từng “yêu” bất cứ một người đàn ông nào khác. Khi đã trưởng thành, dù các bạn bè lần lượt kết hôn hết, cô cũng không định lấy chồng mà chỉ muốn ở bên chăm sóc cha cả đời. Đương nhiên là cha cô không đồng ý và nói rằng ông có thể tự lo cho tuổi già của mình được, ông sẽ tìm một người phụ nữ khác làm bạn trong phần đời còn lại, còn cô cũng phải tìm một người đàn ông cho mình. Cô đành đồng ý lấy chồng. Ông tìm được cho cô gái một người phù hợp và hôn lễ sắp được ấn định, đêm trước ngày cưới, khi hai cha con nói những lời từ biệt, cô hỏi cha rằng:

– Con có thể không lấy chồng được không? Ở bên cha con rất hạnh phúc, con nghĩ có một người chồng cũng không làm con hạnh phúc hơn được như vậy!

Người cha mỉm cười trả lời:

Ừ, đúng rồi con gái yêu ạ. Bản thân việc lấy chồng không làm con hạnh phúc, điều làm con hạnh phúc chính là con và chồng của con cùng nhau xây dựng gia đình, cùng nhau chia sẻ những khó khăn trong cuộc sống.

Hanh phuc

Hạnh phúc là một trạng thái cảm xúc của con người.

Vì là một trạng thái nên nó không diễn ra thường xuyên. Giống như vui, buồn, giận dữ, xúc động v.v… hạnh phúc chỉ xuất hiện nhất thời, người hạnh phúc hơn những người khác là người có tần suất cảm thấy hạnh phúc nhiều hơn. Một cảm xúc không thể là đích đến, nói cách khác là bạn không thể “đạt được”. Một cảm xúc nảy sinh khi bạn đang làm cái gì đó, nó là “tác dụng phụ”, là cách bộ não cho bạn biết cảm nhận của nó về một quá trình nào đấy.

Đừng nhầm khoái lạc với hạnh phúc.

Có nhiều tiền không làm bạn hạnh phúc, cặp kè với một cô chân dài đến nách và thân hình bốc lửa cũng không, ở trong một căn biệt thự to như cái sân vận động cũng không nốt(tin tôi đi, cứ thử lau hết sàn nhà xem bạn có hạnh phúc không). Nhiều người nghĩ rằng khi họ có được cái họ muốn thì họ sẽ hạnh phúc, như là mua được chiếc xe mơ ước từ lâu, được thăng chức hay một tuần du hí ở Đà Nẵng… Những điều đó mang lại cảm xúc “vui”, “tự hào”, “hãnh diện”, “phấn khích” chứ không phải “hạnh phúc”, hạnh phúc là tên đặt cho một kiểu cảm xúc khác.

Làm sao có được hạnh phúc.

Ừm… để xem… thôi được rồi, tôi cũng chẳng biết đâu! Thế những gì tôi lảm nhảm ở trên á? Cũng chỉ là xem phim với lướt web rồi góp nhặt lại thôi. Nhưng tôi hiểu những điều đó và biết rằng nó đúng. Chỉ là tôi còn quá trẻ để có thể nói cho bạn biết làm sao để hạnh phúc, tôi chưa đủ kinh nghiệm. Chỉ có một công thức rất đơn giản mà tôi được dạy, và tôi cũng đang cố thực hành theo công thức ấy, đó là cứ làm theo những gì bản thân mong muốn, làm theo những gì thôi thúc từ bên trong con người mình. Hạnh phúc sẽ nảy sinh trong quá trình ta đi theo tiếng gọi từ trái tim.

Một trải nghiệm về hạnh phúc của tôi

Lần gần đây nhất tôi cảm thấy hạnh phúc (có thể có nhiều lần khác tôi thấy hạnh phúc nhưng không nhận ra), đó là trong một bữa cơm gia đình. Tôi và bố mẹ dọn cơm tối và dùng bữa với nhau. Ấm áp, thoải mái, dễ chịu. Trong khoảng thời gian gia đình tôi ăn tối cùng nhau, tôi không nhớ gì về quá khứ, không quan tâm đến tương lai, tôi chỉ tập trung tận hưởng những món ăn ngon lành mẹ tôi làm và những câu chuyện bố tôi kể sau một ngày làm việc. Chẳng cần biết mai này thế nào, ít nhất trong bữa tối đó, không ai ngăn được việc tôi ăn những gì tôi muốn ăn, nói những gì muốn nói, cười khi vui… Và khi đó tôi hạnh phúc.

Lúc bé tưởng hạnh phúc là điều gì đó xa xôi lắm, giờ mới biết hạnh phúc chỉ đơn giản là những thứ bình dị xung quanh ta, có chăng là mình đã không nhận thấy

KẾT

Để kết thúc bài này, tôi xin mượn một câu trong quảng cáo…Dạ Hương hay phát trên TV (nếu tôi có vợ, tôi sẽ mua Dạ Hương cho cô ấy vì tôi tin vào sản phẩm được làm từ những người hiểu thế nào là hạnh phúc :v)

Hạnh phúc không phải là một điểm đến, mà là hành trình chúng ta đang đi!

Bình luận

Bình luận

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai.