Tự (1). Tản chuyện: Cách đọc sách

Tự (1). Tản chuyện:

CÁCH ĐỌC SÁCH 

Xưa có một nhà vua rất chú trọng đến việc học hành trong nước, bản thân ông cũng là một người tự học. Hằng ngày không sai chạy, ông thường dành một khoảng thời gian ra vườn sau đọc sách.

Có anh thợ làm nghề đẽo bánh xe, nghe tiếng nhà vua đọc sách, một hôm liền xin được hầu chuyện.

Anh ta thưa: – Dạ xin dám hỏi nhà vua đọc gì mà say sưa thế ạ ?

Nhà vua trả lời rằng: – Ta đọc sách của những người đạo đức cao nhất, trí tuệ cao nhất đấy !

– Hỏi là những người đó giờ đâu rồi ạ ?

– Họ chết cả rồi !

– Vậy thì những điều nhà vua đọc đấy chỉ là một mớ cặn bã của họ thôi !

Nghe thế, nhà vua giận dữ quát:

– A anh thợ, anh dám nghị luận việc của ta, ta bắt tội !

Anh thợ thưa rằng:

– Xin ngài để con giải thích ! Xin cứ lấy việc đẽo bánh xe của con mà xét, đẽo nhỏ thì mộng cho vào dễ nhưng lỏng, đẽo to thì khó cho vào được, nhưng con đẽo bánh xe đã thành nghề, giờ đây làm sao mà đẽo cho trục, khung, các mối cho khớp nhau chằn chặt thì tự tâm nảy ra mà đến tay thì làm chứ không thể nói ra bằng lời được. Cái tinh hoa đó, con không thể truyền cho con con, cháu con, cho nên đến tuổi này con vẫn làm nghề đẽo bánh xe.

Những bậc mà nhà vua nhắc đó ! Tinh hoa, cái hay của họ cũng không thể truyền lại được và cũng chết cùng họ rồi ! Cho nên những gì viết trong sách chỉ là cặn bã của họ thôi !

Nhà vua nghe vậy, bảo anh thợ lui.

(st)

Bình luận

Bình luận

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.