Catégories
Arts

Yêu nhau vì những điểm xấu

*Sắp đến ngày Valentine nên xin dành một bài viết về chủ đề tình yêu, gửi tới những ai đã, đang, và sẽ yêu <3 *


Nếu bạn là (hoặc quen) một người « rất ổn », nghĩa là cao to đẹp trai/trắng trẻo xinh gái, tự tin, hài hước, thông minh, duyên dáng bla bla… mà mãi vẫn chưa có người yêu, bạn rất lấy làm lạ về điều đó thì có lẽ bài viết này phần nào có thể giúp bạn trả lời, hoặc có thể bạn sẽ rút ra được điều gì đó cho mối quan hệ của chính mình.

Tại sao bạn chưa thể tìm được người yêu?

Tôi biết một vài người « rất ổn » nhưng mãi vẫn chưa tìm được người yêu (họ không phải người đồng tính), họ có nhiều bạn bè khác giới và được những người bạn khác giới ấy rất quý mến. Nhưng lắm mối tối nằm không, họ mãi vẫn chẳng tìm được một nửa của mình. Ngược lại, có nhiều người rất « bình thường », nghĩa là không có gì đặc biệt và thậm chí là khiếm khuyết đầy rẫy lại tay trong tay với người thương từ tám mươi đời bảy mươi kiếp nào rồi 😀 Tôi tin chuyện này không chỉ xảy ra với những người tôi quen, nhiều khả trong những người quen của bạn cũng có trường hợp như vậy, thử check lại friend list xem! Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra vậy? Có phải mọi giá trị đang đảo lộn!?

Theo tôi thì mọi thứ nguyễn y vân thôi. Tình yêu vẫn nảy sinh theo cách vốn dĩ của nó. Câu trả lời đơn giản chỉ là những người chưa có người yêu vì họ chưa tìm được người « phù hợp », còn người nào có rồi thì là vì đã tìm được người « phù hợp ». Vậy tại sao những người nhiều ưu điểm lại khó tìm được người phù hợp hơn những người khác, và phù hợp là thế nào?

Những ưu điểm không mang lại tình yêu

Có một sự thật mà chúng ta đều hiểu đó là không có ai hoàn hảo cả, bất kỳ ai cũng có những khiếm khuyết. Có người xấu ở cái… mặt 😀 (như người viết bài này chẳng hạn), có người lại xấu ở… tính cách, ví như là cộc cằn, vô tâm, lười biếng (người viết cũng có những phẩm chất này luôn) v.v… Tóm lại, chúng ta đều có những hạn chế.

Từ nhỏ ta được dạy: « đẹp phô ra, xấu xa đậy lại ». Nhiều người xấu hổ và cố che giấu những hạn chế của mình và thể hiện những mặt tốt với mọi người, nhất là với đối tượng mà họ để ý. Xét tổng quan, chiến thuật này giúp họ được nhiều người quý mến – những người không tiếp xúc quá nhiều. Còn trong chuyện tình cảm, đôi khi điều này mang lại thành công bước đầu, nghĩa là đối tượng của họ bị thu hút bởi những ấn tượng tốt mà họ tạo ra (đây là một hiệu ứng tâm lý có tên là Hiệu ứng hào quang), hai người thân thiết hơn rồi tìm hiểu nhau.

Thế nhưng, về lâu dài, chiến thuật này mới bộc lộ những điểm yếu chết người. Sau một thời gian tìm hiểu, thậm chí là chính thức hẹn hò, cả hai bắt đầu mới nhận ra những khuyết điểm của đối phương. Những ấn tượng ban đầu sụp đổ, họ cãi vã, đổ lỗi cho đối phương rằng « chính anh/cô mới là người thay đổi, lúc trước anh/cô đâu có như vậy!? ». Họ chia tay, đơn giản vì họ đã không yêu nhau, vì họ không hiểu, không chấp nhận được những hạn chế của đối phương.

Người phù hợp với bạn, yêu bạn là người chấp nhận những điểm xấu của bạn!

Như vậy, chìa khóa của tình yêu đến từ việc thấu hiểu lẫn nhau, mà mấu chốt là chấp nhận, bỏ qua những điểm xấu xí của nhau. Trở lại câu hỏi đặt ra ở đầu bài viết, những người nhiều ưu điểm có lẽ sẽ không quá khó khăn để « yêu tạm » một ai đó, vì họ luôn gây được ấn tượng tốt, nhưng thường những người này lại khá kén chọn (họ có nhiều sự lựa chọn mà), họ mong muốn một tình yêu đích thực với một người phù hợp. Điều đó sẽ không xảy ra nếu họ không thoải mái bộc lộ bản thân, nghĩa là tự nhiên thể hiện cả điểm tốt lẫn xấu, để biết được ai là người chấp nhận con người họ.

Yêu-nhau-vì-điểm-xấu
Xuka từ chối lời cầu hôn của Đêkhi – một Mr.Right vì Xuka là người độc lập trong khi Đêkhi lại chăm sóc bạn đời quá kỹ. Trong khi đó, cô lại chọn Nobita – một anh chàng hậu đậu vụng về vì cô nhận thấy anh cần một người ở bên chăm sóc, bảo ban.

Nhưng nếu không che đậy khuyết điểm, mọi người, đặc biệt là người đó sẽ không thích tôi thì sao?

Không ai xấu đều hay tốt đều cả, được cái lọ thì mất cái chai thôi. Những người yêu mến bạn thật sự sẽ đánh giá cao những phẩm chất của bạn và bỏ qua những điểm trừ nho nhỏ. Còn nếu họ không chấp nhận được nghĩa là họ thích con-người-bạn-cố-tạo-ra, chứ không thích con-người-thật-của-bạn, hãy để họ ra đi 🙂 tất cả cùng thoải mái. Còn với đối tượng của bạn ư, nếu anh/cô ta không thích bạn chỉ vì bạn có một tật xấu nào đó, liệu bạn có chắc rằng bạn cố che giấu nó, hay thậm chí là bỏ hẳn được cái tật ấy thì người ta sẽ thích bạn không :)) hay là họ lại vạch lá tìm sâu và bảo không thích bạn vì một lí do trời đánh nào khác, như: « giới tính của chúng ta khác nhau nhiều quá » hay « chó nhà em không thích mèo nhà anh, chúng mình không hợp đâu. »

KẾT

Hãy cứ sống là chính mình, tự tin với những giá trị của bạn thân và không ngừng phấn đấu để hoàn thiện hơn mỗi ngày. Tình yêu sự tự đến với bạn. Chí Phèo và Thị Nở còn tìm được đến với nhau cơ mà 😀

Catégories
Arts

Hạnh phúc là gì?

Hạnh phúc là gì mà gần đây đâu đâu cũng thấy nhắc đến thế nhỉ? Nó là cái gì mà thần thánh thế, ai cũng muốn đi tìm? Tìm nó khó không mà chẳng mấy ai có được?


Để mở đầu, tôi xin trích một đoạn nói về hạnh phúc trong một phim của Nhật (không phải loại phim suốt từ đầu đến cuối mà âm thanh chủ đạo chỉ là « á » với « ớ » đâu), tiếc là tôi không nhớ tên phim.

Câu chuyện kể về một gia đình chỉ có một người cha và một cô con gái, mẹ cô đã mất từ khi cô còn nhỏ. Cô con gái rất yêu thương cha mình và ngoài ông ra, cô chưa từng « yêu » bất cứ một người đàn ông nào khác. Khi đã trưởng thành, dù các bạn bè lần lượt kết hôn hết, cô cũng không định lấy chồng mà chỉ muốn ở bên chăm sóc cha cả đời. Đương nhiên là cha cô không đồng ý và nói rằng ông có thể tự lo cho tuổi già của mình được, ông sẽ tìm một người phụ nữ khác làm bạn trong phần đời còn lại, còn cô cũng phải tìm một người đàn ông cho mình. Cô đành đồng ý lấy chồng. Ông tìm được cho cô gái một người phù hợp và hôn lễ sắp được ấn định, đêm trước ngày cưới, khi hai cha con nói những lời từ biệt, cô hỏi cha rằng:

– Con có thể không lấy chồng được không? Ở bên cha con rất hạnh phúc, con nghĩ có một người chồng cũng không làm con hạnh phúc hơn được như vậy!

Người cha mỉm cười trả lời:

Ừ, đúng rồi con gái yêu ạ. Bản thân việc lấy chồng không làm con hạnh phúc, điều làm con hạnh phúc chính là con và chồng của con cùng nhau xây dựng gia đình, cùng nhau chia sẻ những khó khăn trong cuộc sống.

Hanh phuc

Hạnh phúc là một trạng thái cảm xúc của con người.

Vì là một trạng thái nên nó không diễn ra thường xuyên. Giống như vui, buồn, giận dữ, xúc động v.v… hạnh phúc chỉ xuất hiện nhất thời, người hạnh phúc hơn những người khác là người có tần suất cảm thấy hạnh phúc nhiều hơn. Một cảm xúc không thể là đích đến, nói cách khác là bạn không thể « đạt được ». Một cảm xúc nảy sinh khi bạn đang làm cái gì đó, nó là « tác dụng phụ », là cách bộ não cho bạn biết cảm nhận của nó về một quá trình nào đấy.

Đừng nhầm khoái lạc với hạnh phúc.

Có nhiều tiền không làm bạn hạnh phúc, cặp kè với một cô chân dài đến nách và thân hình bốc lửa cũng không, ở trong một căn biệt thự to như cái sân vận động cũng không nốt(tin tôi đi, cứ thử lau hết sàn nhà xem bạn có hạnh phúc không). Nhiều người nghĩ rằng khi họ có được cái họ muốn thì họ sẽ hạnh phúc, như là mua được chiếc xe mơ ước từ lâu, được thăng chức hay một tuần du hí ở Đà Nẵng… Những điều đó mang lại cảm xúc « vui », « tự hào », « hãnh diện », « phấn khích » chứ không phải « hạnh phúc », hạnh phúc là tên đặt cho một kiểu cảm xúc khác.

Làm sao có được hạnh phúc.

Ừm… để xem… thôi được rồi, tôi cũng chẳng biết đâu! Thế những gì tôi lảm nhảm ở trên á? Cũng chỉ là xem phim với lướt web rồi góp nhặt lại thôi. Nhưng tôi hiểu những điều đó và biết rằng nó đúng. Chỉ là tôi còn quá trẻ để có thể nói cho bạn biết làm sao để hạnh phúc, tôi chưa đủ kinh nghiệm. Chỉ có một công thức rất đơn giản mà tôi được dạy, và tôi cũng đang cố thực hành theo công thức ấy, đó là cứ làm theo những gì bản thân mong muốn, làm theo những gì thôi thúc từ bên trong con người mình. Hạnh phúc sẽ nảy sinh trong quá trình ta đi theo tiếng gọi từ trái tim.

Một trải nghiệm về hạnh phúc của tôi

Lần gần đây nhất tôi cảm thấy hạnh phúc (có thể có nhiều lần khác tôi thấy hạnh phúc nhưng không nhận ra), đó là trong một bữa cơm gia đình. Tôi và bố mẹ dọn cơm tối và dùng bữa với nhau. Ấm áp, thoải mái, dễ chịu. Trong khoảng thời gian gia đình tôi ăn tối cùng nhau, tôi không nhớ gì về quá khứ, không quan tâm đến tương lai, tôi chỉ tập trung tận hưởng những món ăn ngon lành mẹ tôi làm và những câu chuyện bố tôi kể sau một ngày làm việc. Chẳng cần biết mai này thế nào, ít nhất trong bữa tối đó, không ai ngăn được việc tôi ăn những gì tôi muốn ăn, nói những gì muốn nói, cười khi vui… Và khi đó tôi hạnh phúc.

Lúc bé tưởng hạnh phúc là điều gì đó xa xôi lắm, giờ mới biết hạnh phúc chỉ đơn giản là những thứ bình dị xung quanh ta, có chăng là mình đã không nhận thấy

KẾT

Để kết thúc bài này, tôi xin mượn một câu trong quảng cáo…Dạ Hương hay phát trên TV (nếu tôi có vợ, tôi sẽ mua Dạ Hương cho cô ấy vì tôi tin vào sản phẩm được làm từ những người hiểu thế nào là hạnh phúc :v)

« Hạnh phúc không phải là một điểm đến, mà là hành trình chúng ta đang đi!« 

Catégories
Arts

Ai là mục tiêu tiếp theo?

Những ngày gần đây rộ lên câu chuyện về một cô gái đi thi Ai là triệu phú và không thể tự trả lời hai câu hỏi El Nino là gì và Canh cua thường được nấu với rau gì và đã bị rất nhiều người chê bai. Câu hỏi đặt ra ở đây không phải là cô gái ấy có đáng bị chê cười không mà là…ai trong chúng ta sẽ là người tiếp theo bị chế giễu?

Tại sao tôi lại đặt câu hỏi như vậy? Bởi vì sự thật kiến thức là vô hạn và chúng ta không thể biết tất cả. Tôi đã xem chương trình Ai là triệu phú từ những số đầu. 5 câu hỏi đầu là những câu hỏi được đánh giá là « Kiến thức phổ thông », nhưng là dựa trên kiến thức của những người làm câu hỏi của chương trình (chắc họ cũng dùng google để làm câu hỏi chứ không tự nghĩ ra hết đâu), và cứ cho rằng những câu đó đơn giản đi thì nó cũng trải dài trên rất nhiều lĩnh vực khác nhau. Như ví dụ vừa rồi, câu về El Nino thuộc về lĩnh vực khí tượng, môi trường trong khi câu canh cua lại thuộc đề tài ẩm thực. Nếu bạn xem ai là Triệu phú đều đặn và ghi lại tất cả 5 câu hỏi đầu tiên của từng người chơi, bạn sẽ được một ngân hàng câu hỏi khổng lồ, và cho dù đơn giản, tôi tin ít nhất bạn cũng không thể trả lời 20% số đó.

Canh cua nấu với gì?

Thử tưởng tượng, một ngày đẹp trời bạn may mắn được tham gia chương trình và vượt qua các ứng viên khác để ngồi trên ghế nóng thì… hỡi ôi, số bạn rất nhọ nên 2 trong 5 câu đầu tiên rơi vào 20% câu hỏi chết tiệt mà bạn không thể trả lời. Thật đáng nguyền rủa! Sao các câu khác tôi dễ dàng trả lời thì không ra mà lại ra cái câu này? Và bạn đành dùng sự trợ giúp còn hơn là đi về khi vẫn chưa vượt qua mốc 5. Sau khi phần thi của bạn được lên sóng thì tên và mặt của bạn sẽ tràn ngập facebook với caption « Đắng lòng cử nhân/kỹ sư/bác sỹ/thạc sỹ mà không biết ABC » v.v… Nghe có vẻ giống một cơn ác mộng nhỉ? Thế mà nó đã xảy ra với cô gái nọ rồi đấy, rất có thể sẽ đến lượt bạn, nhưng chắc là theo một cách khác.

Chắc bạn đang nghĩ: « Chẳng bao giờ có chuyện đó, tôi sẽ không thi bất cứ gameshow nào! ». Nhưng chuyện sẽ không đơn giản như vậy đâu. Người ta không chế giễu bạn vì bạn không hiểu biết. Kiến thức của bạn không ảnh hưởng gì đến cuộc sống của họ cả, họ không quan tâm đến việc bạn biết hay không biết điều gì.

Họ chế giễu bởi vì họ thích! Ai cũng có những khuyết điểm. Vê mặt tâm lý, việc chê cười người khác sẽ làm ta cảm thấy mình giỏi hơn, tạm quên đi những khiếm khuyết của mình. Hôm nay bạn cười tôi vì tôi không biết luộc trứng, điều đó làm bạn thấy bạn giỏi, còn tôi thấy mình thật ngu ngốc. Mai thằng bạn tôi không biết Tiến Quân Ca do Văn Cao hay Nam Cao sáng tác, tôi sẽ cười vào mặt nó, tôi lại thấy mình còn hiểu biết chán, còn thằng bạn tôi cảm thấy nó là thằng thiểu năng nhất thế giới. Cứ thế xoay vòng, chúng ta đang sống bằng cách ngược đãi lẫn nhau.

Bạn chưa bị đem ra làm trò cười cho cộng đồng bạn là bởi bạn vẫn còn kín đáo chưa để lộ cái ngu của bạn cho cộng đồng thấy thôi. Chứ ai cũng có những cái ngu cả. Đáp án cho câu hỏi ở nhan đề của bài viết này, theo tôi đó là « ai sơ suất để lộ cái ngu của mình trước sẽ trở thành mục tiêu bị chế giễu ».

KẾT

Vậy, lại có một câu hỏi nữa đặt ra  » Mỗi người chúng ta nên cố gắng che giấu cái ngu của mình, hay là học cách chấp nhận rằng ai cũng ngu và thông não giúp nhau? »

Catégories
Arts

Mua bảo hiểm làm gì??

Mình thấy nhiều người không thích hay thậm chí là có thành kiến với việc mua bảo hiểm vì cho rằng bảo hiểm chẳng mấy khi dùng đến, toàn để không tới lúc hết hạn rất phí tiền, nhưng thường bị các cơ quan, tổ chức bắt mua. Vậy nên trong bài viết này mình sẽ thể hiện góc nhìn của mình về bảo hiểm.

I. Bản chất của bảo hiểm

Các quỹ bảo hiểm về cơ bản được xây dựng theo nguyên tắc: thu một khoản tiền nhỏ của nhiều người, đem gom lại thành một quỹ lớn. Nếu có một cá nhân nào gặp « tai nạn » sẽ được nhận một khoản tiền lớn để khắc phục.

Ví dụ như bảo hiểm y tế là loại bảo hiểm thông dụng nhất mà các trường học vẫn bắt buộc học sinh, sinh viên mua, hãy tưởng tượng:

Hằng năm, mỗi sinh viên đóng một khoản tiền bảo hiểm là X$, trường có 5000 sinh viên nên quỹ bảo hiểm y tế mỗi năm nhà trường nộp cho công ty bảo hiểm là 5000X$. Sinh viên A bất ngờ bị bệnh và phải nằm viện điều trị trong 3 tuần, phí điều trị là 4X$. Nếu A có bảo hiểm, công ty bảo hiểm sẽ chi 4X$ từ 5000X$ trả viện phí cho A.

Ở ví dụ trên, ta thấy việc A trích khoản X$ đóng bảo hiểm mỗi năm không quá khó khăn, 4 năm học cũng đóng tất cả 4X$. Nhưng để kiếm một lúc 4X$ để đóng viện phí, nhất là lại đang phải nằm viện, không thể đi làm hay vay mượn v.v… thì rất khó. Nếu cả 4 năm học A chẳng nằm viện lần nào thì 4X$ và A sẽ hát chúng ta không thuộc về nhau, nhưng nhỡ A phải nằm viện trong 4 năm học đó mà không có bảo hiểm thì thật sự là một thảm họa, và số tiền viện phí có khả năng còn nhiều hơn cả 4X$. Có bảo hiểm trong trường hợp gặp rủi ro đã cứu A một bàn thua trông thấy.

Thực tế hiếm khi bảo hiểm trả hết viện phí cho A (bảo hiểm toàn phần) mà là 70 – 80% thôi, A vẫn phải trả 20 – 30%, nhưng thế cũng đỡ nhiều rồi.

II. Ý nghĩa của bảo hiểm trên thực tế

Có thể những người khỏe mạnh nên cho rằng mình sẽ không bao giờ phải nằm viện, nếu chẳng may có gì thì cũng chỉ chữa qua loa rồi thôi, viện phí không đáng bao nhiêu, không có bảo hiểm cũng được, đỡ tiền đóng bảo hiểm thì lấy tiền đó chữa bệnh. Nhưng có rất nhiều người mắc những căn bệnh hiểm nghèo, phải thường xuyên vào viện, (như người bị suy thận chẳng hạn, phải chạy thận liên tục, có khi là mỗi ngày một lần) thì Cả nguồn sống bỗng chốc thu bè lại vừa bằng một tờ giấy. Vậy nên hãy cứ nghĩ rằng mua bảo hiểm mà không dùng đến như là một hình thức làm việc thiện tích đức đi. 🙂

Ngoài ra, bạn chẳng thể nào lường trước được những rủi ro sẽ xảy đến với bản thân nên mua bảo hiểm là một hình thức hạn chế rủi ro hiệu quả. Mỗi năm bạn đóng X$ tiền bảo hiểm, bạn biết rằng 10 năm bạn mất 10X$ cho bảo hiểm, nhưng bạn lại không thể biết liệu có tai nạn gì xảy ra không và bạn sẽ thiệt hại bao nhiêu sau tai nạn ấy. Như vậy, mua bảo hiểm đã giúp bạn « cụ thể hóa » rủi ro.

Túm cái quần lại, theo mình mua bảo hiểm có đặc tính sau:

  • Cụ thể hóa rủi ro, giảm nhẹ rủi ro.
  • Gom những đồng tiền « nhàn rỗi » của nhiều người để một người dùng lúc « khẩn cấp« .
  • Thể hiện sự văn minh và tính xã hội, cộng đồng.

KẾT LUẬN

Thực tế, các công ty bảo hiểm hiển nhiên sẽ tìm cách tránh phải chi bảo hiểm khi số tiền quá lớn vì sợ vỡ quỹ và họ cũng phải kiếm lãi nữa, nếu được chi bảo hiểm trong những tình huống đó thì thủ tục xác minh này nọ cũng lằng nhằng. Nhưng nhìn từ mặt bằng chung, bảo hiểm đã, đang và sẽ giúp rất nhiều người khắc phục khó khăn khi chẳng may »số nhọ ». Bên cạnh đó, việc trích tiền mua bảo hiểm cũng sẽ giúp ta phải biết tiết kiệm hơn những đồng tiền mình kiếm được.