Catégories
Arts

Ai là mục tiêu tiếp theo?

Những ngày gần đây rộ lên câu chuyện về một cô gái đi thi Ai là triệu phú và không thể tự trả lời hai câu hỏi El Nino là gì và Canh cua thường được nấu với rau gì và đã bị rất nhiều người chê bai. Câu hỏi đặt ra ở đây không phải là cô gái ấy có đáng bị chê cười không mà là…ai trong chúng ta sẽ là người tiếp theo bị chế giễu?

Tại sao tôi lại đặt câu hỏi như vậy? Bởi vì sự thật kiến thức là vô hạn và chúng ta không thể biết tất cả. Tôi đã xem chương trình Ai là triệu phú từ những số đầu. 5 câu hỏi đầu là những câu hỏi được đánh giá là « Kiến thức phổ thông », nhưng là dựa trên kiến thức của những người làm câu hỏi của chương trình (chắc họ cũng dùng google để làm câu hỏi chứ không tự nghĩ ra hết đâu), và cứ cho rằng những câu đó đơn giản đi thì nó cũng trải dài trên rất nhiều lĩnh vực khác nhau. Như ví dụ vừa rồi, câu về El Nino thuộc về lĩnh vực khí tượng, môi trường trong khi câu canh cua lại thuộc đề tài ẩm thực. Nếu bạn xem ai là Triệu phú đều đặn và ghi lại tất cả 5 câu hỏi đầu tiên của từng người chơi, bạn sẽ được một ngân hàng câu hỏi khổng lồ, và cho dù đơn giản, tôi tin ít nhất bạn cũng không thể trả lời 20% số đó.

Canh cua nấu với gì?

Thử tưởng tượng, một ngày đẹp trời bạn may mắn được tham gia chương trình và vượt qua các ứng viên khác để ngồi trên ghế nóng thì… hỡi ôi, số bạn rất nhọ nên 2 trong 5 câu đầu tiên rơi vào 20% câu hỏi chết tiệt mà bạn không thể trả lời. Thật đáng nguyền rủa! Sao các câu khác tôi dễ dàng trả lời thì không ra mà lại ra cái câu này? Và bạn đành dùng sự trợ giúp còn hơn là đi về khi vẫn chưa vượt qua mốc 5. Sau khi phần thi của bạn được lên sóng thì tên và mặt của bạn sẽ tràn ngập facebook với caption « Đắng lòng cử nhân/kỹ sư/bác sỹ/thạc sỹ mà không biết ABC » v.v… Nghe có vẻ giống một cơn ác mộng nhỉ? Thế mà nó đã xảy ra với cô gái nọ rồi đấy, rất có thể sẽ đến lượt bạn, nhưng chắc là theo một cách khác.

Chắc bạn đang nghĩ: « Chẳng bao giờ có chuyện đó, tôi sẽ không thi bất cứ gameshow nào! ». Nhưng chuyện sẽ không đơn giản như vậy đâu. Người ta không chế giễu bạn vì bạn không hiểu biết. Kiến thức của bạn không ảnh hưởng gì đến cuộc sống của họ cả, họ không quan tâm đến việc bạn biết hay không biết điều gì.

Họ chế giễu bởi vì họ thích! Ai cũng có những khuyết điểm. Vê mặt tâm lý, việc chê cười người khác sẽ làm ta cảm thấy mình giỏi hơn, tạm quên đi những khiếm khuyết của mình. Hôm nay bạn cười tôi vì tôi không biết luộc trứng, điều đó làm bạn thấy bạn giỏi, còn tôi thấy mình thật ngu ngốc. Mai thằng bạn tôi không biết Tiến Quân Ca do Văn Cao hay Nam Cao sáng tác, tôi sẽ cười vào mặt nó, tôi lại thấy mình còn hiểu biết chán, còn thằng bạn tôi cảm thấy nó là thằng thiểu năng nhất thế giới. Cứ thế xoay vòng, chúng ta đang sống bằng cách ngược đãi lẫn nhau.

Bạn chưa bị đem ra làm trò cười cho cộng đồng bạn là bởi bạn vẫn còn kín đáo chưa để lộ cái ngu của bạn cho cộng đồng thấy thôi. Chứ ai cũng có những cái ngu cả. Đáp án cho câu hỏi ở nhan đề của bài viết này, theo tôi đó là « ai sơ suất để lộ cái ngu của mình trước sẽ trở thành mục tiêu bị chế giễu ».

KẾT

Vậy, lại có một câu hỏi nữa đặt ra  » Mỗi người chúng ta nên cố gắng che giấu cái ngu của mình, hay là học cách chấp nhận rằng ai cũng ngu và thông não giúp nhau? »

Catégories
Arts

Mua bảo hiểm làm gì??

Mình thấy nhiều người không thích hay thậm chí là có thành kiến với việc mua bảo hiểm vì cho rằng bảo hiểm chẳng mấy khi dùng đến, toàn để không tới lúc hết hạn rất phí tiền, nhưng thường bị các cơ quan, tổ chức bắt mua. Vậy nên trong bài viết này mình sẽ thể hiện góc nhìn của mình về bảo hiểm.

I. Bản chất của bảo hiểm

Các quỹ bảo hiểm về cơ bản được xây dựng theo nguyên tắc: thu một khoản tiền nhỏ của nhiều người, đem gom lại thành một quỹ lớn. Nếu có một cá nhân nào gặp « tai nạn » sẽ được nhận một khoản tiền lớn để khắc phục.

Ví dụ như bảo hiểm y tế là loại bảo hiểm thông dụng nhất mà các trường học vẫn bắt buộc học sinh, sinh viên mua, hãy tưởng tượng:

Hằng năm, mỗi sinh viên đóng một khoản tiền bảo hiểm là X$, trường có 5000 sinh viên nên quỹ bảo hiểm y tế mỗi năm nhà trường nộp cho công ty bảo hiểm là 5000X$. Sinh viên A bất ngờ bị bệnh và phải nằm viện điều trị trong 3 tuần, phí điều trị là 4X$. Nếu A có bảo hiểm, công ty bảo hiểm sẽ chi 4X$ từ 5000X$ trả viện phí cho A.

Ở ví dụ trên, ta thấy việc A trích khoản X$ đóng bảo hiểm mỗi năm không quá khó khăn, 4 năm học cũng đóng tất cả 4X$. Nhưng để kiếm một lúc 4X$ để đóng viện phí, nhất là lại đang phải nằm viện, không thể đi làm hay vay mượn v.v… thì rất khó. Nếu cả 4 năm học A chẳng nằm viện lần nào thì 4X$ và A sẽ hát chúng ta không thuộc về nhau, nhưng nhỡ A phải nằm viện trong 4 năm học đó mà không có bảo hiểm thì thật sự là một thảm họa, và số tiền viện phí có khả năng còn nhiều hơn cả 4X$. Có bảo hiểm trong trường hợp gặp rủi ro đã cứu A một bàn thua trông thấy.

Thực tế hiếm khi bảo hiểm trả hết viện phí cho A (bảo hiểm toàn phần) mà là 70 – 80% thôi, A vẫn phải trả 20 – 30%, nhưng thế cũng đỡ nhiều rồi.

II. Ý nghĩa của bảo hiểm trên thực tế

Có thể những người khỏe mạnh nên cho rằng mình sẽ không bao giờ phải nằm viện, nếu chẳng may có gì thì cũng chỉ chữa qua loa rồi thôi, viện phí không đáng bao nhiêu, không có bảo hiểm cũng được, đỡ tiền đóng bảo hiểm thì lấy tiền đó chữa bệnh. Nhưng có rất nhiều người mắc những căn bệnh hiểm nghèo, phải thường xuyên vào viện, (như người bị suy thận chẳng hạn, phải chạy thận liên tục, có khi là mỗi ngày một lần) thì Cả nguồn sống bỗng chốc thu bè lại vừa bằng một tờ giấy. Vậy nên hãy cứ nghĩ rằng mua bảo hiểm mà không dùng đến như là một hình thức làm việc thiện tích đức đi. 🙂

Ngoài ra, bạn chẳng thể nào lường trước được những rủi ro sẽ xảy đến với bản thân nên mua bảo hiểm là một hình thức hạn chế rủi ro hiệu quả. Mỗi năm bạn đóng X$ tiền bảo hiểm, bạn biết rằng 10 năm bạn mất 10X$ cho bảo hiểm, nhưng bạn lại không thể biết liệu có tai nạn gì xảy ra không và bạn sẽ thiệt hại bao nhiêu sau tai nạn ấy. Như vậy, mua bảo hiểm đã giúp bạn « cụ thể hóa » rủi ro.

Túm cái quần lại, theo mình mua bảo hiểm có đặc tính sau:

  • Cụ thể hóa rủi ro, giảm nhẹ rủi ro.
  • Gom những đồng tiền « nhàn rỗi » của nhiều người để một người dùng lúc « khẩn cấp« .
  • Thể hiện sự văn minh và tính xã hội, cộng đồng.

KẾT LUẬN

Thực tế, các công ty bảo hiểm hiển nhiên sẽ tìm cách tránh phải chi bảo hiểm khi số tiền quá lớn vì sợ vỡ quỹ và họ cũng phải kiếm lãi nữa, nếu được chi bảo hiểm trong những tình huống đó thì thủ tục xác minh này nọ cũng lằng nhằng. Nhưng nhìn từ mặt bằng chung, bảo hiểm đã, đang và sẽ giúp rất nhiều người khắc phục khó khăn khi chẳng may »số nhọ ». Bên cạnh đó, việc trích tiền mua bảo hiểm cũng sẽ giúp ta phải biết tiết kiệm hơn những đồng tiền mình kiếm được.